SELECT MENU

Quà Hà Nội

Quà Hà Nội, tên gọi đơn giản, mộc mạc nhưng chứa đựng biết bao những tinh túy trong ẩm thẩm từ xưa tới nay vấn có tiếng là ngon lành và lịch sự. Ở các thôn quê, chút quà Hà Nội là sự mong đợi và tỏ lòng quý hóa của người tặng. Con cháu những ngày giỗ chạp, lễ tết về dâng ông bà tổ tiên, hay các bà mẹ ra tỉnh mua về cho các con mình, và người chồng công chức nhà nước ngày nghỉ mua về tặng cho cô vợ mới cưới.v.v… Bao nhiêu ý tốt lời hay gửi vào trong chút quà nơi đô hội, món quà đếm đến cho khắp nơi vị sành và trang nhã của Hà Nội 36 phố phường. Quý bạn đọc hãy cùng Datthocuhanoi.vn cùng tìm hiểu về những món ăn được gọi là Quà Hà Nội này nhé.

Hàng quà rong.

Người Hà Nội, ăn thì ngày nào cũng ăn, nhưng thường không để ý, nếu chúng ta về ở các tỉnh nhỏ ít lâu như Hải Phòng, Nam Định… chúng ta sẽ biết quà Hà Nội ngon đến chừng nào. Cũng là thứ bún chả chẳng hạn, cũng rau đấy, bún đấy, ấy thế mà sao bún chả của Hà Nội ngon và đậm đến thế, ngon từ cái mùi thơm của thịt nướng, rồi từ cả cái nước chấm ngon đi.

Trong một ngày, không lúc nào là không có hàng quà, mỗi giờ một thức khác nhau, ăn cũng là một nghệ thuật, ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy mới là người Hà Nội sành ăn.

Tờ mờ sáng, tiếng bánh tây đã rao lẫn với cả tiếng chổi quét đường. Đó là quà của những người thợ đi làm sớm. Rồi có từng độ, phố xá vang lên tiếng rao “ bánh ránh nóng đê”. Cái bánh rán vừa cứng,ròn, nhân đường hoặc nhân vừng đỗ xanh. Tiếng rao cứ như muốn bắt thiên hạ ăn bánh rán lúc còn đang ngái ngủ.

Đây mới là món quà chính : bánh cuốn, ăn với chả lơn béo, hay với đậu rán nóng. Bánh cuốn phải là bánh cuốn Thanh Trì, mỏng như tờ giấy và trong như lụa. Vị bánh thơm, bột mịn và dẻo. Bánh cuốn chay thì thanh đạm, bánh mặn thì đậm vì chút hành mỡ. Người bán bánh cuốn Thanh Trì đội mẹt và rổ trên đầu, từng tụm năm, bẩy người từ phía Lò Lợn đi vào trong phố, dáng điệu uyển chuyển và nhanh nhẹn.

Rồi mùa nóng thì hàng xôi cháo : cháo hoa quánh mùi gạo thơm, xôi nồng mùi gạo nếp mới. Xôi đậu, xôi lạc, xôi vừng mỡ và dừa. Ờ, cái xôi vừng mỡ, nắm từng nắm con, ăn vừa ngậy lại vừa bùi. Mà có đắt gì đâu ! Ngày trước những năm 1990 có một đến hai ngàn đồng, bây giờ thì chắc cũng chỉ năm hay mười ngàn đồng là đủ rồi. Mùa rét thì xôi nóng, hãy còn hơi bốc lên như sương mù, ăn vừa nóng người vừa chắc dạ.

Có ai ngẫm nghĩ kỹ cái vị hành khô chưng mỡ ở trong bát xôi ngô nếp bung non, hành giòn và thơm phức, những hạt ngô béo rưới chút nước mỡ trong… Ngô bung ( xôi ngô, xôi xéo hoặc lúa ) thì có nhiều hàng ngon, nhưng ngon nhất và đậm vị nhất là của một bà già trên Yên Phụ ( thuộc địa bàn đất thổ cư quận Tây Hồ). Cứ mỗi sáng, bà từ nhà xuống phố, theo một đường nhất định, đã ngoài hai mươi năm nay, để các nhà muốn ăn cứ việc ra đứng chờ. Bà đội thúng ngô, tay thủ vào cái áo cánh bông và cất lên cái tiếng rao.

Đối với các bà, các cô đi chợ, cô hàng vải, cô hàng cau… là những người ưa món quà gì vừa rẻ, vừa ngon lại no lâu, các cô khó tính, sành ăn và hay xét nét lắm, đã có món quà của cô hàng cơm nắm lẳng lơ với hai quang thúng bỏ chùng. Món quà này sạch sẽ và tinh khiết, từ quà cho đến cả quang thúng, cô hàng tóc vấn gọn, áo nâu mới, quần sồi thâm, cô hàng trông cũng ngon mắt như quà của cô vậy.

Cơm nắm từng nắm dài, to nhỏ có cả nằm trên chiếc mẹt phủ tấm vải mầu trắng tinh để che ruồi muỗi. Con dao cắt sáng như nước và lưỡi đưa ngọt như đường phèn. Cơm cắt ra từng khoanh, cô hàng lại cẩn thận gọt bỏ lớp ngoài rồi lại cắt ra từng miếng nhỏ, vuông cạnh và dài để bầy trên đĩa. Cô muốn xơi với gì ? Với chả mới nhé, hay với giò lụa mịn màng.

Các cô vừa ăn vừa nhai nhè nhẹ vừa thong thả hỏi han thân mật cô hàng : cùng bạn làm ăn cả, một gánh nuôi chồng nuôi con, đóng góp thì nhiều. Âu cũng là cái phận, chứ biết làm thế nào.

Đối với các bà ăn rở và thích của lạ miệng và độc nữa, đã có bà hàng tiết canh và lòng lợn. Một mâm đầy những bát tiết đỏ ối, ngòng ngoèo sợi dừa trắng, điểm xanh mấy lá hung tươi. Ấy thế mà họ ăn ngon lành, một lúc hai, ba bát. Rồi đánh thêm một đĩa vừa lòng vừa dồi, cổ hũ với tràng non. Ăn xong quét miệng đứng dậy, bước đi thành chậm chạp.

Sao bằng ra đầu phố ăn một bát phở bã của anh hàng phở áo cánh trắng, gilet đen và tóc rẽ mượt. Nồi nước sôi sùng sục, tỏa mùi ra khắp phố. Nếu là gánh phở ngon, cả Hà Nội không có đâu làm nhiều, nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh, ớt, với hành tây đầy đủ cả. Chả còn gì ngon bằng bát phở như thế nữa. Ăn xong bát thứ nhất lại muốn ăn bát thứ hai. Và anh hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu, chỉ việc đỗ một chỗ nhất định cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơi. Và người hàng phố tìm dấu hiệu để gọi tên anh cho dễ nhớ : anh phở Trọc, anh phở Cao… và nhớ dặn thằng nhỏ chớ mua hàng khác về, ông không ăn mà chết đòn.

Phở là một thứ quà thật đặc biệt của Hà Nội, không phải chỉ riêng ở Hà Nội mới có, nhưng chính là vì chỉ ở Hà Nội mới ngon. Đó là thứ quà suốt ngày của tất cả các hạng người, nhất là công chức và thợ thuyền. Người ta ăn phở sáng, phở trưa và phở tối.

Phở bán gánh có một vị riêng, không giống như phở bán ở hiệu. Các gánh phở có tiếng ở Hà Nội đều được người ta đặt tên và tưởng nhớ như : phố Ga, phố Hàng Cót, phố Ô Quan Chưởng, phố Cửa Bắc…

Bấy giờ nhiều tài năng trẻ trong nghề phở mới nhóm lên, và trái lại những danh vọng cũ kia không chắc còn giữa được hương vị xứng kỳ danh nữa. Có người nào thử chịu khó đi khảo nếm lại một lượt xem sao. Một vòng quanh Hà Nội bằng vị phở, chắc có lắm điều mặn, chát, chua, cay lắm đấy.

Nhưng có một nơi phở rất ngon mà không có ai nghĩ đến và biết đến : ấy là gánh phở trong nhà thương. Trong nhà thương vốn có một bà bán các thứ quà bánh ở một gian hàng dựng dưới bóng cây. Cái quyền bán hàng đó là quyền riêng của nhà bà, có từ khi nhà thương mới lập. Bà là người ngoan đạo nên tuy ở địa vị đặc biết đó bà cũng không bắt bí mọi người và ăn lãi quá đáng. Thức gì bà bán cũng ngon lành giá cả phải chăng. Nhưng gánh phở của bà thì tuyệt : bát phở đầy đặn và tươm tất, do hai người con gái của bà làm, trông thực muốn ăn. Nước thì trong và lúc nào cũng nóng bỏng, khói lên nghi ngút, rau thơm tươi, hồ tiêu bắc, giọt chanh cốm gắt, lại điểm thêm một chút cà cuống, thoảng nhẹ như một nghi ngờ. Mà nhân tâm tùy thích, nhà hàng đã khéo chiều : ai muốn ăn mỡ gầu, có, muốn ăn nạc, có, muốn ăn nửa mỡ, nửa nạc, cũng có sẵn sàng.

Cứ mỗi buổi sáng, từ sáu giờ cho đến bảy giờ, chỉ trong quãng thời gian ấy thôi vì ngoài giờ là gánh phở hết, chung quanh nồi nước phở ta thấy túm năm tụm ba, các bệnh nhân đàn ông đàn bà, các bà gác, các thầy y tá, và cả đến các học sinh trường Thuốc nữa. Chừng ấy người đều hợp lòng trong sự thưởng thức món quà ngon, nâng cách ăn phở lên đến một nghệ thuật đáng kính…

Còn nữa ….

Xem thêm : Bán nhà quận ba đình, bán nhà quận ba đình dưới 3 tỷ, bán nhà trong ngõ quận ba đình, bán đất thổ cư giá rẻ tại hà nội, đất thổ cư quận ba đình. Tại Đây


Hãy chia sẻ bài viết nếu bạn cảm thấy thông tin này hữu ích nhé! Chúc bạn lựa chọn được một ngôi nhà ưng ý!

Bạn có thể tham khảo Bất Động Sản đang bán ở Hà Nội Tại Đây https://datthocuhanoi.vn/ban-nha-dat/

 

 

Có thể bạn quan tâm

ĐĂNG KÝ TƯ VẤN DỰ ÁN

Họ và tên

Email

Điện thoại:

Nội dung tư vấn